Đăng nhập

Tài khoản

Mật khẩu

Cảm xúc mùa hè

Hot10Có 135 lần đọc  2012-08-05 02:14

Cảm xúc mùa hè

         Khi những cành phượng thắm trên cây, khi sân trường đỏ rực một màu phượng vĩ cùng với tiếng ve kêu râm ran là lúc hè về .

    Sáng nay, nhìn những tia nắng vàng rực rỡ như nhảy múa trên sân trường và chợt nghe  giai điệu tha thiết từ một chiếc Radio nào đó vẳng ra “ Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn…Màu hoa phượng thắm như máu con tim …”  lòng tôi nao nao nhớ về kỉ niệm của mùa hè cuối cùng – Mùa hè chia tay – mùa hè kết thúc quãng đời học sinh tươi đẹp.

        Ngày đó tôi còn là cô bé hồn nhiên, ngây thơ và trong sáng đến dại khờ. Trong lớp 12… của chúng tôi có 34 khuôn mặt đều dễ thương. Tôi chỉ là một cô bé nhỏ nhắn, mái tóc dài đen mượt cùng nụ cười thân thiện. Mọi người thường nhận xét : Cô bé sống chan hòa, cởi mở dễ gần. Tôi không nổi trội trong lớp song với nét hiền dịu , xinh xắn dễ thương của một cô bé thôn quê nên có lẽ có duyên thầm (hihi). Bao chàng “choai choai” cùng học có, học lớp trên có, họ cảm mến cô. Cô còn nhớ một ngày tới trường ngồi vào bàn học, cô bé bỗng ngạc nhiên vô cùng khi thấy phong thư nhỏ ai đó giấu trong ngăn bàn chỗ cô ngồi. Cầm xem cô mới hay đó là thư của một anh bạn học lớp trên viết cho cô. Những dòng chữ học trò không bay bổng mà hồn nhiên : Anh là … và tôi nhớ nhất dòng chữ “ Anh mến em từ lâu rùi …” hihi. Tôi vờ như không biết lá thư đó. Rồi hàng ngày tôi lại tiếp tục nhận được những mảnh giấy nhỏ nhắn nội dung đại loại ; Sao em không nói gì hay …Anh chúc em ngày vui vẻ, nhớ đến anh. Và một điều đặc biệt hơn hàng ngày cậu học trò ấy hay xuất hiện ngoài cửa sổ nơi chỗ cô bé ngồi. Cô vẫn vờ không biết nhưng các bạn trong lớp thì biết và hùa vào trêu cô làm cô bé đỏ bừng mặt vì mắc cỡ...Còn cậu học trò ấy, có lẽ vì sự cảm mến đầu đời nên đến giờ vẫn dành cho cô một tình cảm đặc biệt. Cô biết vì trong cuộc sống, thỉnh thoảng cô vẫn có dịp gặp anh. Vào các ngày lễ của phái yếu cô vẫn nhận được từ anh lời chúc, lời thăm hỏi, khi thì gặp trực tiếp khi thì ĐT. Cô thầm cảm ơn anh “ Một người anh - người bạn tốt”.

       Ngày ấy, trong lớp học của cô, còn… có cậu học trò tên N điển trai, cao ráo. Con trai gì mà da trắng, môi đỏ, mắt sắc như dao. Cậu ấy học khá tốt làm bí thư chi đoàn, nói chung khá sôi nổi và năng động. Hằng ngày cô bé thường trao đổi những bài toán, lí, hóa khó với cậu. Cô và cậu học trò ấy sau những buổi học thường cùng đạp xe chung một đoạn đường quen thuộc về nhà. Tình bạn giữa cô và cậu có từ năm cô học lớp 11 và theo thời gian tình bạn đó lớn dần: Thắm thiết và gắn bó nhưng vô cùng trong sáng. Cứ vậy cho đến mùa hè chia ly ấy. Chúng tôi như những cánh chim nhỏ bay khắp phương trời. Giờ thì mỗi đứa một nơi, mỗi người một số phận, một công việc khác nhau. Mỗi năm vào ngày họp lớp chúng tôi may mắn gặp được nhau một lần mà cũng không đông đủ cả.

      Trong tôi, hình ảnh của buổi tổng kết lớp cuối cùng của thời học sinh ấy, không bao giờ có thể phai nhòa. Hình ảnh mấy cậu bạn trong lớp vô cùng tinh nghịch đã dùng khóa dây để khóa hai bánh trước hai chiếc xe của tôi và cậu bạn trai ấy với nhau, làm chúng tôi bị về sau cùng vì không có chìa khóa. Tuy không cho chúng tôi mượn chìa khóa song mấy cậu học trò tinh nghịch ấy cũng không  nỡ bỏ chúng tôi về trước. Họ chọc nghẹo chán rùi cũng tha bằng cách phá khóa hộ. Ôi thật là hài hước mà ngây thơ đến dại khờ.

        Kỉ niệm thân yêu ơi sẽ còn nhớ mãi …

Một góc sân trường hôm nay nơi tôi đang gắn bó 

Chia sẻ Xấu

Bình luận Bình luận (3 bình luận)

  • datinh71 2012-08-05 04:42
    Thời gian đẹp nhất của mỗi chúng ta là khi cắp sách đến trường.nhưng đâu có mấy ai hiểu,và còn cho rằng đó là nhục hình, đau khổ .để rồi khi lớn lên đều nuối tiếc ...
  • giacmocothat 2012-08-05 09:33
  • kuimeo 2012-08-08 06:51
    Khi có khoảng lùi về thời gian, chúng ta sẽ có nhưng đánh giá khác quan hơn những sự việc đã xảy ra. Tuy nhiên, tiếc nuối là điều không nên. Hãy sống, tận hưởng cuộc sống từng ngày và đừng nói câu hối tiếc.
Graffiti