Cảm xúc sau một chuyến đi
Hot8Có 124 lần đọc 2012-08-05 02:07Trước một chuyến đi xa đến một miền đất mà ta chưa từng đặt chân tới khiến ta không khỏi háo hức. Không biết có gì làm ta nao nao rung động và say đắm không nhỉ ?
Hơn 4h sáng xe bắt đầu chuyển bánh. Không khí mát trong tinh khôi của buổi sớm mùa hè suốt dọc đường đi, lan tỏa không gian, xâm chiếm lồng ngực một cảm giác nhẹ nhàng thanh thản. Cảnh vật hai bên đường mờ mờ ảo ảo rồi dần dần hiện rõ theo thời gian. Làn gió mát nhẹ lùa qua cửa kính ô tô vờn trên tóc trên má mơn man. Tôi hít những hơi thở dài để cảm nhận cái cảm giác trong lành đó thấy dịu êm và khoan khoái đến lạ lùng. Tiếng nhạc xe du dương đưa tôi vào giấc ngủ chập chờn. Tỉnh dậy nhìn sang hai bên đường ôi rực màu phượng đỏ của thành phố Hải Phòng. Cảm giác mát trong, ngon lành của những lá me non đang nô giỡn trước gió. Thỉnh thoảng điểm đôi chút màu vàng của hoa điệp. Hoa nhiều quá ! Hoa thật đẹp: đỏ, vàng- tím bằng lăng nữa. Tâm hồn tôi lâng lâng lạc vào những giai điệu của bài hát “ Tháng năm rợp trời hoa phượng đỏ ….”
Điểm đến của chúng tôi là đảo nhỏ Cát Bà. Sau khi vượt biển bằng hai chặng phà ngoạn mục vì cái cảm giác lắc lư, chao đảo như muốn hất những gì trong dạ ra ngoài làm tôi chợt nghĩ đến tàu nổi Dìn Kí. Thật là một …ý nghĩ ngớ ngẩn và dại dột. Có lẽ vì tôi không quen đi phà trên biển có sóng. Mặt tôi tái xanh, hết cả cảm giác háo hức lúc đầu. ..
Thế rồi chúng tôi cũng tới được nơi cần tới - thị trấn Cát Bà. Cát Bà là một thị trấn nhỏ hẹp cong cong hình cánh cung ôm lấy biển. Nhìn có vẻ hiền hòa nhưng nếu có những con sóng dữ thì sao nhỉ ? Biển Cát Bà nước xanh nhưng không sạch. Các bãi tắm không cát dài và phẳng. Những con sóng hơi bất thường, rất ít sóng to tung bọt trắng xóa khi xô bờ. Nhưng những con sóng ấy lại làm cho người ta cảm giác rợn ngợp bởi nó mang theo rong rêu và hỗn độn các thứ rác. Điều đáng nói là con người xứ này thật dịu dàng và thân thiện. Họ sống thật và chan hòa như sự chan hòa của biển khơi này từ bao đời nay cái thị trấn nhỏ hẹp vẫn tồn tại và ngày càng đẹp càng đông du khách tới thăm. Mưa nơi đây đến rất nhanh và đi cũng nhanh. Bầu trời chưa kịp u ám thì đã tan sau trận mưa rào ào ạt chỉ khoảng một h đồng hồ. Thị trấn lại tươi mát sạch trong hơn sau cơn mưa đó.
Chúng tôi rời Cát Bà đến Hạ Long trên con phà lớn. Cảm giác trên phà này hoàn toàn khác thật tuyệt : dịu êm và nhẹ nhàng. Cảnh đảo trong quần thể Hạ Long lần lượt hiện ra trước mắt. Khiến tôi có cảm giác lạc vào một thế giới thần tiên : Non nước mây trời đẹp như một giấc mơ.
Thỉnh thoảng ngược dòng là những con tàu du lịch cùng với những du khách nước ngoài. Những cái vẫy tay chào nhau thật thân thiện như đã từng quen biết. Tôi nghĩ miền đất sắp đặt chân tới chắc có nhiều thú vị ? Trời đã trưa cái nắng nóng làm người ta ngột ngạt, khó chịu. Cảm giác được trẫm mình dưới làn nước xanh mát của biển HL thì chắc tuyệt vời lắm ?
Và chiều đó chúng tôi đã được vẫy vùng thỏa thê trong biển mặn HL. Nước biển trong xanh nhưng… những con sóng trắng xóa thì lạc đâu mất không thèm vỗ về mơn man. Nó đã làm giảm bớt cảm giác thú vị của biển mạnh mẽ và dịu êm. Đêm đến sau khi thăm đảo Tuần Châu về, cảm giác mệt nhoài xâm chiếm lòng tôi. Tôi thấy nhớ. Nhớ những người thân yêu và nhớ về một người. Người ấy chắc đang giận tôi ? Tôi cũng phải chịu vì không thể giải thích vốn thực tế là thế. Tôi thanh thản vì tôi luôn sống thật không dối trá quanh co tìm cớ. Một ngày nào đó rồi người ấy cũng sẽ hiểu tôi – tôi vẫn luôn tin như vậy.
Sau mấy ngày phiêu diêu trên Vịnh, trên đất liền tôi lại trở về nơi tôi đang sống cảm giác mệt mỏi rã rời.








Bình luận Bình luận (3 bình luận)